Chương 49:Xuyên Đến Trước Khi Đại Lão Hắc Hóa

Xuyên Đến Trước Khi Đại Lão Hắc Hóa - Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Sàn nhà vừa lạnh vừa cứng, ngoài cửa sổ vừa đen vừa tối không có một chút ánh sáng lọt vào, ở trong bóng tối này giơ tay không thấy được năm ngón, Thời Mộ chỉ có thể nghe được sự hít thở vững vàng của cậu.

Nhàm chán không ngủ được, cô chớp mắt vài cái, bí mật liếc trộm bóng lưng của cậu.

Khoảng cách mở ra nhiệm vụ cao cấp chỉ còn 500 điểm huynh đệ, giờ cũng giống như đang ngủ cùng nhau...

Đôi mắt đảo vòng, chú ý vào một điểm.

Thời Mộ cẩn thận nhích lại gần Phó Vân Thâm, từ từ đưa đầu đến chỗ cặp, cô không biết gối lên cái gì, đầu nhỉ, Thời Mộ cau mũi, trở mình, ngón tay nắm lấy một góc áo của cậu, trùm lên người mình, diện tích rất nhỏ, chẳng có tác dụng gì.

Cô dễ dàng thỏa mãn, thở dài nhắm mắt.

Nghĩ thầm, sớm biết sẽ xảy ra cục diện như vậy, bằng mọi giá phải lấy áo khoác đồng phục tới, không đến nổi cánh tay bị đông lạnh thế này.

Bụp.

Một tiếng vang trầm đục, gáy Thời Mộ tiếp xúc thân mật với mặt đất, kêu rên thành tiếng, bất mãn trừng Phó Vân Thâm đang kéo cặp đi, cô thấp giọng oán trách: “Phó Vân Thâm, không phải chứ, cậu hẹp hòi vậy à?”

Đưa lưng về phía Thời Mộ, Phó Vân Thâm nhếch môi đầy xấu xa: “Cặp của tôi sợ người lạ.”

Sợ...

Sợ người lạ??

Sợ con khỉ ấy.

Cô đứng dậy, nghiêm mặt hỏi: “Rốt cuộc cậu có cho tôi gối một tí không?”

Phó Vân Thâm nhanh chóng trả lời: “Không cho.”

Thời Mộ hừ nhẹ: “Tôi chẳng thèm.”

Bò dậy lần mò trong bóng đêm, đi tới góc tủ đựng đồ, tìm kiếm trong ngoài một phen, trên hộc tủ trống không, cô đưa tay vào bên trong, trong bóng tối, dường như có gì đó bò lên tay, Thời Mộ phản xạ có điều kiện sờ một cái, thứ kia rất bóng loáng, lại hơi xù, chân đang động, hình như là ——

“A trời ơi bà nội mẹ ơi!!!! Con gián!!! A a a a a con gián má ơi mông mi nở hoa hả á!”

Phản ứng kịp Thời Mộ bị dọa bối rối, lập tức ném thứ ghê tởm này ra ngoài.

Con gián đã giang cánh giữa không trung phát ra tiếng đập cánh nhỏ, bay tà tà một vòng, sau đó vững vàng đáp xuống mặt Phó Vân Thâm.

Phó Vân Thâm soạt mở mắt ra, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai phủi con côn trùng này xuống sàn, dùng chân nghiền nát.

Cậu có bệnh sạch sẽ, không chịu nổi những thứ này.

Lau mặt, cậu ghê tởm khó mà chịu được.

Vừa sờ trúng con gián, Thời Mộ nổi hết da gà, người ta nói trong nhà có một con con gián sẽ tồn tại mười nghìn con, hôm nay cho cô sống chung một phòng với nhiều gián như vậy, cô không được rồi.

“Cậu cậu cậu cậu... Có phải cậu giết chết nó rồi không?”

Phó Vân Thâm: “Ừ.”

Thời Mộ thở gấp vì tức giận: “Cậu giết nó chết, chúng ta ngủ ở đâu?”

Im lặng.

Thời Mộ liếc mắt: “Cậu dùng khăn giấy lau sạch nó đi.”

Đôi mắt Phó Vân Thâm ánh lên, nói: “Trong cặp tôi không có khăn giấy.”

Thời Mộ muốn ngất: “Vậy cậu đi tiểu xong thì không lau à?”

Vừa hỏi xong, trong bóng đêm yên tĩnh càng tràn ngập quỷ dị.

Cho dù không nhìn thấy, cô cũng có thể cảm giác được ánh mắt xuyên thấu của Phó Vân Thâm. Thời Mộ hốt hoảng, sao, thế nào? Chẳng lẽ cô nói sai gì rồi???

Trong giọng nói Phó Vân Thâm đi kèm nụ cười: “Nói vậy, mỗi lần cậu tiểu xong đều sẽ lau?”

Thời Mộ cố ra vẻ bình tĩnh: “Không, không lau nhiều không vệ sinh.”

Cậu chế giễu: “Bọn tôi đều run run nó lên, không cần lau.”

Thời Mộ kinh ngạc, thì ra là con trai đi vệ sinh xong đều chỉ vẫy vẫy là xong, hóa ra là như vậy, lại có thêm một kiến thức quan trọng rồi! Trở về nhất định phải ghi chú vào sổ!

Không, điều quan trọng không phải là cái này!!!

Phó Vân Thâm nói vậy là có ý gì? Nói cô không phải là đàn ông???

“Chẳng qua cậu khác bọn tôi, lau một chút cũng không có gì.” Trong lời nói của cậu có gì đó.

Trán Thời Mộ toát mồ hôi lạnh, Phó Vân Thâm... có phải hoài nghi gì rồi không? Khác với bọn tôi? Cậu biết thân phận của cô rồi hả?! Thời Mộ hít một ngụm khí lạnh, không, không đúng, cô ngụy trang không chê vào đâu được, hoàn mỹ vô khuyết, sao sẽ lộ ra sơ hở được chứ?

Phó Vân Thâm mắng nhẹ: “Nhóc gay.”

...?

“Biến, khuynh hướng giới tính của ông bình thường!”

Sau khi mắng xong, Thời Mộ thở phào nhẹ nhõm, khom lưng kéo cặp Phó Vân Thâm ra, xé một trang sách bài tập, lau cục đen đen dưới đất. Phó Vân Thâm nhướng mày, xách cặp đổi chỗ khác.

Giày vò như thế, sớm đã không còn buồn ngủ, bây giờ chắc là khoảng mười giờ, xem ra bọn Chu Thực thật sự không tới rồi. Thời Mộ tuyệt vọng, tiếp tục mặt dày tới bên cạnh Phó Vân Thâm, mặc kệ người ta kháng cự mạnh mẽ gối đầu lên cặp.

Mới vừa nhắm mắt, một trận buồn tiểu đột nhiên đánh tới, cô nhắm chặt mắt cố nhịn, nghẹn đến mức sắc mặt đỏ lên.

Thời Mộ kẹp chặt hai chân, run rẩy bắt đầu kéo ống tay áo Phó Vân Thâm.

Cậu bất đắc dĩ thở dài: “Cậu sao nữa.”

Thời Mộ cắn chặt hàm răng: “Tôi... tôi muốn đi tiểu.”

“...”

“Nhịn đi.” Hai chữ gần như rít ra từ kẽ răng.

Thời Mộ kìm nén đến sắp khóc: “Thì là sắp không nhịn được mới nói với cậu đấy.”

“Vậy cậu nói với tôi có tác dụng gì không?” Cậu gầm nhẹ, “Chẳng lẽ cậu muốn tiểu trên người tôi à?”

Thời Mộ suy nghĩ, hỏi: “... Được không?”

“Cút!”

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Phó Vân Thâm tức quá, búng vào gáy cô.

Cô ôm bụng, miệng rầm rì: “Không nhịn nổi, Phó Vân Thâm, cậu mau cứu tôi với...”

Bây giờ Phó Vân Thâm thật muốn bóp chết cô, cậu khẽ cắn răng đi tới cửa chống trộm, khóa cửa vô cùng chắc chắn, ở trên tay không có bất kỳ công cụ nào có thể mở ra, lưới bảo vệ cũng rất nghiêm ngặt, nhìn ra bên ngoài, tòa nhà dạy học đã sớm khóa lại rồi, nửa bóng người, à không, nửa bóng ma cũng không có.

Cậu vò loạn mái tóc: “Nếu không cậu tiểu vào thùng rác đi.”

“Tôi không chịu!” Thời Mộ liều mạng lắc đầu, “Ngày mai bị người ta thấy được sẽ mất mặt lắm!”

Mặc dù da mặt cô dày nhưng vẫn cần mặt mũi, hơn nữa, tiểu vào thùng rác là hành động hủy hoại của công, cô là một người tam quan đoan chính, chắc chắn không được, chết cũng không được, tiểu trên người Phó Vân Thâm càng không được nốt.

Trong lòng Thời Mộ rất khó chịu, có chút hoài nghi cuộc sống. Tuy giờ đang giả dạng đại lão nhưng khi từng là tiểu tiên nữ, Thời Mộ cũng xem qua không ít tiểu thuyết ngôn tình, rất nhiều tình tiết đều là nam nữ chủ cùng bị nhốt trong phòng tối, sau đó thế này thế nọ, ngọt ngào như mật, như keo như sơn, sao đến cô lại có biến? Không cầu ngọt ngào tựa mật, keo sơn gắn bó, nhưng cũng không thể... Không thể mắc tiểu chứ!

Sự thật chứng minh tiểu thuyết ngôn tình đều là giả!!

Thời Mộ nằm rạp dưới đất tiếp tục oán trách Phó Vân Thâm: “Tại cậu hết, một người lớn như vậy còn có thể bị khóa bên trong, cậu nói cậu có ngốc hay không? Dù bọn tôi quên cậu, cậu không biết động đôi mỏ cao quý của cậu, rú lên với bọn tôi một tiếng à? Nếu cậu bỏ cái rụt rè xuống, chúng ta sẽ không bị rơi vào cục diện thế này!”

Lòng bàn tay Phó Vân Thâm hơi ngứa, nói cách khác chính là muốn đánh người.

Cậu nhanh chóng nắm chặt thành đấm điều chỉnh hơi thở, bước lên vài bước kéo cặp tới, sau đó từ bên trong lấy ra một cái bình nước, Phó Vân Thâm bực mình đưa bình nước qua: “Đây.”

Thời Mộ xụ mặt, hét lên: “Tôi đã như thế rồi, cậu còn cho tôi uống nước, cậu có phải người không hả?”

Phó Vân Thâm tiếp tục hít sâu: “Tôi, cho, cậu, tiểu.”

Yên lặng.

Thời Mộ đỏ mặt: “Không được không được, ghê quá, tôi không muốn.”

Một cái bình nước xinh xắn như thế, tại sao có thể biến thành bô cho đành? Không được, tuyệt đối không được.

“Tôi cmn không chê, cậu thì ghê tởm, cậu ngại ông đây gớm quá à?” Phó Vân Thâm “bộp” nện bình nước vào người Thời Mộ, “Cho cậu đấy, muốn đi hay không thì tùy, lúc muốn dùng nhớ đổ nước bên trong vào thùng rác.”

Thời Mộ ôm bình nước, mày nhíu lại có thể kẹp chết con ruồi, cái... này ai có thể hạ mông được chứ.

Cô yếu ớt nói: “Tôi, tôi không muốn, cậu không có cách nào khác sao?”

“Có.” Cậu nói, “Giải quyết ngay tại chỗ.”

Thời Mộ: “...”

Thiếu niên khoanh tay, lại nằm xuống.

Nhìn bình nước, lại nhìn Phó Vân Thâm, Thời Mộ co vào trong góc.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bụng cũng chướng càng ngày càng kinh khủng, cô cảm thấy nếu cứ nhịn tiếp, có lẽ bàng quang sẽ bể luôn, nhưng mà... Sự e thẹn của con gái không cho phép cô giải quyết nhu cầu sinh lý ở trước mặt nam sinh hay trong bình nước.

Hình như Phó Vân Thâm ngủ rồi, từ nãy đến giờ không nói một câu, cũng không lên tiếng nữa.

Cô khẽ cắn răng, im lặng ôm bình nước ra cạnh giá bóng rổ, cẩn thận liếc Phó Vân Thâm, nhẹ nhàng cởi quần, còn có... đồ giả trong quần.

Thời Mộ rất sợ Phó Vân Thâm tỉnh lại, điều đáng ăn mừng duy nhất là sắc trời rất tối, ánh trăng cũng bị mây đen che khuất, nếu bị nhìn thấy, nói cũng không nói nổi.

Giải quyết xong, Thời Mộ trầm tư chốc lát, cầm hàng giả run lên.

Sau khi làm xong, Thời Mộ bắt đầu hối hận, xấu cmn hổ!! Cô nương nào sẽ làm chuyện như vậy chứ!!!

“Nhớ vặn chặt nắp.”

Lúc này, Phó Vân Thâm vốn đã ngủ rồi đột nhiên mở miệng.

Bả vai Thời Mộ run lên, run lẩy bẩy hỏi: “Cậu, cậu không ngủ?”

Cậu nói: “Người bình thường sẽ không ngủ được.”

Ở chỗ thế này, hoàn cảnh này, bên cạnh còn có một tên kỳ lạ như thế, ngủ kiểu gì.

Thời Mộ không nói lời nào.

Nội tâm Thời Mộ bị đả kích.

“Vậy, vậy cậu nghe rồi?”

Phó Vân Thâm nằm ngửa ra, hai tay gối sau đầu, liếc mắt: “Cậu nói thử xem.”

Cô bặm môi, khó chịu, muốn khóc, lúng túng và xấu hổ.

Phó Vân Thâm như nhận ra điều gì, nhướng mày: “Cậu khóc à?”

Thời Mộ sụt sịt mũi, cố nén nước mắt về.

Cậu cười: “Đây, không phải chỉ là đi tiểu kêu xì xì, cậu tới mức vậy à?”

Thời Mộ cúi đầu dụi mắt: “Cút.”

Khó chịu.

Cô sống hơn hai mươi năm, làm gì có thời điểm chật vật như hôm nay, còn, còn ngay trước mặt một thằng nhóc mười mấy tuổi, người bình thường đều sẽ không thoải mái. Thời Mộ lại cảm thấy mình thật thê thảm, xuyên thì xuyên, làm nhiệm vụ thì làm nhiệm vụ, cho cô thân phận bạch phú mỹ [1] không được à? Còn bày đặt làm anh em gì đó với nhân vật phản diện nữa chứ!

[1] bạch phú mỹ: cô gái đẹp, giàu, da trắng.

[Ký chủ, đây là chính cô chọn.]

Thời Mộ: [Mi cũng cút đi.]

Hệ thống: [...]

Tính khí ghê gớm thật, không dám trêu vào.

Phó Vân Thâm bật cười, không cười còn đỡ, cười ra tiếng như vậy, hoàn toàn khiến Thời Mộ nghĩ cậu đang cười nhạo mình, càng khó nén giận.

“Đều là con trai cả, cậu để ý cái gì.”

Thời Mộ vặn chặt bình nước ném lên bậu cửa sổ, chuẩn bị chờ sáng sớm ngày mai sẽ ném.

Phó Vân Thâm lại thở dài, cậu đứng dậy mở tủ đồ mà

Chương này cho làm hài lòng bạn không?
❛ Website dành cho những tâm hồn bay bổng, đắm chìm vào những giấc mơ đẹp. ❜