Chương 1:Không Tin Tà

Quyển 1 Mở Đầu

"...Cảnh sát đã điều tra rõ thân phận người chết, manh mối tương quan đều đang trong quá trình điều tra...Đây đã là vụ án thứ tư xảy ra trong ba tháng qua, cảnh sát đối với án giết người liên hoàn có phải giữ thái độ dửng dưng hay không..."

Tin tức trên TV còn đang truyền phát, em gái quán trà sữa cũng không bị ảnh hưởng gì lớn, thuần thục pha chế tốt trà sữa, đưa cho anh đẹp trai trước mặt.

Bình tĩnh mà quan sát, anh trai này dù nhan sắc hay dáng người đều là cực phẩm, đặc biệt là xương quai xanh càng hấp dẫn ánh mắt người khác, cũng không biết trên cổ anh ta đeo cái gì nhưng hai sợi dây đỏ ở trên xương quai xanh trắng nõn đặc biệt gây chú ý.

Kì lại là, mình rõ ràng là nhan khống nhưng lại không có ý tưởng đen tối gì với anh ấy? Ừm, chắc là bởi anh trai này không phải loại hình mình thích. Em gái trà sữa miễn cưỡng tìm cho mình một cái cớ.

"Một cốc mười khối, một cốc năm khối, tổng cộng mười lăm, cảm ơn chiếu cố."

"Có thể chuyển khoản bằng Wechat không?"

"Có thể."

Ngô Bất Lạc mở di động, lưu loát quét mã trả tiền. Wechat nhanh chóng nhảy ra vài tin nhắn thoại, đều hỏi hắn tại sao vẫn chưa đến?

"Quán trà sữa rất nhiều người, tôi tới ngay đây, chờ thêm mười phút." Ngô Bất Lạc có lệ vài câu, cầm trà sữa chạy lấy người.

Hắn một đường đi tới một tiểu khu cũ, bò lên sáu tầng cầu thang, cuối cùng dừng lại ở trước một gian phòng.

"Học trưởng, có nhà không?" Ngô Bất Lạc vừa gõ cửa, vừa lấy từ túi quần ra một cái kính gọng đen đeo lên khiến hắn thoạt nhìn thêm vài phần thuần lương và ngoan ngoãn.

Trong phòng bước ra một thanh niên gầy trắng trẻo văn nhã, thời điểm thấy Ngô Bất Lạc mắt hơi hơi sáng lên, giọng nói có vẻ khẩn thiết gấp gáp không chờ nổi, "Mau vào, tôi đợi cậu mãi từ sáng đến giờ."

Phòng học trưởng rất rộng nhưng trang hoàng lại rất đơn giản.

Ngô Bất Lạc quét mắt nhìn căn phòng, không nói gì mà lấy trà sữa ra, đưa cho thanh niên trước mặt, "Học trưởng, anh uống đi."

"Tôi không uống cái đó." Học trưởng vô thanh vô tức khóa trái cửa phòng, trong mắt hiện lên vẻ tham lam, ánh mắt không nhịn được nhìn chằm chằm cổ Ngô Bất Lạc.

Thật nóng bỏng mà tràn trề sức sống!

Hắn vừa nhìn thấy Ngô Bất Lạc liền biết người này là con mồi tốt nhất, thích đến không thể kiềm chế. Hắn trước đó rõ ràng chỉ thích những thiếu nữ trẻ tuổi ngây thơ, nhưng giờ mới phát hiện hóa ra thiếu niên càng thêm phù hợp với khẩu vị của hắn.

"Thật đáng tiếc." Ngô Bất Lạc hơi hơi thở dài, "Lúc trước không phải anh nói rất thích trà sữa sao?"

Hử?

Học trưởng cảm thấy có gì đó không thích hợp, tầm mắt hắn đảo qua cốc trà sữa kia, trong đầu giống như hiện lên một tia sáng, muốn bắt lấy nhưng như thế nào cũng không bắt được.

Hắn liếm môi, trong tay giấu một ống tiêm. Chỉ cần tiêm vào, học đệ sẽ ngoan ngoãn nằm xuống, tùy ý để hắn dùng dao cắt cổ, sau đó máu tươi sẽ từng chút chảy ra, hương vị so với trước kia hắn hưởng qua đều tuyệt hơn nhiều.

"Học trưởng, anh thích tôi sao?" Ngô Bất Lạc bỗng ngẩng đầu hỏi.

"Thích, không có ai so với tôi..." Học trưởng kích động tiến tới, trên mặt hiện lên sắc thái dữ tợn, tay dơ lên cao, "...càng thích cậu!"

Phanh!

Học trưởng bị một chân đá bay ra ngoài, ống tiêm cũng rơi xuống mặt đất.

"Vậy sao?" Ngô Bất Lạc bĩu môi, "Nếu anh thích tôi, vậy tôi giết anh cũng không sao nhỉ." Ngô Bất Lạc tháo dây đeo trên cổ, trên dây treo một cái vại mini. Chỉ là hình dạng cái vại này so với hũ tro cốt bản thu nhỏ không có bất cứ cái gì khác biệt.

"Sở Nhạc, tới phiên anh đó, gia hỏa này huyết khí trên người khá nặng, anh ăn trước."

Học trưởng giống như nhìn thấy thứ gì đáng sợ, muốn kêu lên lại phát hiện chính mình một chữ cũng không nói ra lời.

....

Ngô Bất Lạc đá đá học trưởng gần như đã biến thành người thực vật, cuối cùng cũng vừa lòng.

"Trần tiểu thư, cô muốn báo thù tôi đã giúp cô báo, có thể ra đề thi cho tôi chưa." Ngô Bất Lạc ngoảnh đầu, nhìn cô gái bay bay trên không.

Cô có dung mạo thanh tú, chỉ là quá mức tái nhợt.

Nếu có cảnh sát ở đây, có lẽ sẽ phát hiện ra nữ quỷ này và người chết được tìm thấy lúc trước giống nhau như đúc. Nữ quỷ cũng coi như học tỷ của Ngô Bất Lạc, lúc trước ngây ngốc bị tên biến thái này lừa đến đây giết chết, trước khi chết đã uống đồ ở quán trà sữa kia.

Đáng tiếc, kẻ giết người hoàn toàn không nhớ rõ mình đã làm gì.

Nữ quỷ mở miệng, kí tự đỏ như máu ngưng tụ thành hàng trong không khí.

"Cmn, đề trắc nghiệm!" Ngô Bất Lạc thấy đề thi nhịn không được mắng câu thô tục, "Lại là đề trắc nghiệm không chia độ khó."

Câu hỏi: Làm sao để cứu vớt một con quỷ treo cổ?

A: Tìm được dây thừng lúc sinh thời quỷ treo cổ sử dụng, đem dây thừng thiêu hủy và cầu phúc.

B: Tìm được di hài quỷ treo cổ, đốt cháy siêu độ.

C: Tìm được dây thừng lúc sinh thời quỷ treo cổ sử dụng, treo cổ con quỷ đó lần nữa.

D: Tất cả các đáp án trên đều đúng.

Ngô Bất Lạc vừa xem vừa gian nan tìm đáp án trên Baidu.

"Tôi chọn A!" Ngô Bất Lạc hô.

"Sai, đáp án đúng là C, mời thí sinh tiếp tục cố gắng."

Sau khi đáp đề thi xong, nữ quỷ mỉm cười chắp tay với Ngô Bất Lạc rồi biến mất, nhưng Ngô Bất Lạc đã không còn sức đến cáo biệt nữ quỷ.

"Lại sai rồi lại sai rồi! Lần trước nữa là biến thái, lần trước là tội phạm giết người, lần này là biến thái giết người. Tôi cmn đều đã giải quyết ba trăm án tử rồi nhưng đến giờ còn chưa đạt tiêu chuẩn! Baidu làm hại ta mà, quốc gia nên sớm chút ngăn chặn những tin tức giả dối này truyền lưu trên mạng!" Ngô Bất Lạc đau khổ kêu rên, "Cmn thành phố này đều đã bị tôi bắt hết, giờ lại đổi chỗ nữa sao?"

Hũ tro cốt nhỏ trên cổ Ngô Bất Lạc vậy mà phát ra tiếng cười nhạo, "Đáp án rõ ràng là C, cậu thế mà sẽ ngu ngốc chọn A? Xì, tôi đáp 60 đề còn bao gồm cả điền vào chỗ trống đều toàn bộ đáp đúng, lấy đủ 60 điểm."

"Học bá cút xéo, đừng nói chuyện với tôi." Ngô Bất Lạc trực tiếp phản pháo, "Anh là quỷ, sống lâu hơn tôi đương nhiên biết càng nhiều. Cmn, một cái Âm quan khảo thí chẳng những cùng người tranh, còn phải cùng quỷ đoạt, thật quá đáng!"

"Tôi không phải quỷ, là cương thi."

"Không có thân thể, chỉ có thể ở trong hũ tro cốt thì cương thi cái gì?"

Khảo thí sơ tuyển tư cách Âm quan, vì địa phủ tuyển chọn Âm quan mà khảo hạch kéo dài một hồi qua ba giới âm dương nhân. Đối tượng khảo hạch bao gồm người quỷ yêu và các sinh vật bên trong tam giới, không phân biệt thân phận, thiện ác, giới tính, độ tuổi. Một khi khảo hạch thành công thì có thoát khỏi sinh tử luân hồi, trở thành Âm quan địa phủ.

Thiên Đình suy thoái, nhân loại sớm đã hết đường thăng thiên. Âm quan địa phủ từng bị nhân tu coi là râu ria nháy mắt trở thành lựa chọn duy nhất. Dù không thành thần tiên nhưng được thành Âm quan địa phủ cũng có thể trường sinh bất lão. Hơn nữa, là người đều có tội nghiệt, sau khi chết nhất định phải dựa theo công tội để phán định trừng phạt. Nhưng một khi trở thành Âm quan địa phủ thì có thể thoát khỏi chế tài.

Vì tìm nhân viên thỏa mãn các điều kiện yêu cầu, Thập Điện Diêm Vương địa phủ và Tử Thần Minh giới phương Tây liên thủ, cùng tạo ra hệ thống khảo thí Âm quan, đến giờ đã sử dụng được 500 năm, không lừa già dối trẻ, công bằng công chính. Mà Ngô Bất Lạc và ở nhờ hũ tro cốt Sở Nhạc đều là thí sinh tham gia sát hạch sơ bộ tư cách Âm quan lần này.

Khảo thí kéo dài trong vòng 3 năm, yêu cầu phải giải quyết sự kiện thần quái ở các nơi, từ trên thân quỷ quái trong sự kiện đó tìm đề thi tương ứng, đáp đúng 60 câu là có thể tiến vào khảo thí tiếp theo. Đương nhiên, nếu trong quá trình giải quyết sự kiện thần quái xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì địa phủ cũng mặc kệ. Dù sao chết rồi vẫn có thể làm thí sinh, cho nên cũng không so đo quá nhiều.

Bản thân Ngô Bất Lạc thay đổi giữa chừng, trước mười bảy là một thiếu gia ăn chơi trác táng, đạo thuật, tư chất bình thường, cố tình kẻ thù vô số, chỉ có thể dấn thân vào Âm quan khảo thí để cứu mạng. Còn Sở Nhạc là một thí sinh thất bại ở cửa cuối Âm quan khảo thí lần trước, đến thân thể cũng không giữ nổi, chỉ có thể miễn cưỡng liên thủ với học tra Ngô Bất Lạc, cùng tham dự Âm quan khảo thí. Dù sao cũng không chỉ tuyển một Âm quan, người và quỷ cũng không cạnh trạnh cùng vị trí, giữa họ cũng không có quan hệ cạnh tranh gì.

Sở Nhạc là một cộng sự tốt.

Hiểu rõ Âm quan khảo thí, tuy không có thân thể nhưng vẫn mạnh hơn lệ quỷ thông thường rất nhiều, còn không phải lo bị phản phệ, hợp tác với học tra Ngô Bất Lạc cũng thật là nhân tài không được trọng dụng.

Một người một quỷ trong thời gian hai năm tổng cộng giải quyết hơn ba trăm sự kiện thần quái, đã nói thay phiên đáp đề thi, không nghĩ tới một trăm hai mươi sự kiên, Ngô Bất Lạc 60 đề chỉ đáp đúng năm câu, Sở Nhạc một lần thông qua. Dựa theo ước định, Sở Nhạc vẫn cùng Ngô Bất Lạc đi tìm vụ án để giải quyết, chờ tới giờ Ngô Bất Lạc đáng thương mới được 57 câu. Còn ba đề nữa mới đủ 60.

Nhưng mà quỷ gần như đã bị bắt hết, chỉ còn nửa năm cuối cùng, đại bộ phận thí sinh thông qua khảo thí sơ bộ, muốn tranh đoạt đề thi với những thí sinh còn lại, hy vọng của Ngô Bất Lạc thật sự xa vời.

"Hiện giờ chỉ có tiền tiền tiền có thể an ủi tôi ô ô ô." Ngô Bất Lạc hay đáp đề sai, rất nhanh phấn chấn, gọi điện thoại cho đội trưởng đội cảnh sát hình sự nào đó.

"Lý đội trưởng, vụ án lần trước tôi đã bắt được kẻ tình nghi, tiền thưởng nhớ gửi vào tài khoản cho tôi, địa chỉ là..."

Hắn chính là công dân mười tốt, được chính phủ chính thức đóng dấu thanh niên ưu tú. Gặp loại tội phạm giết người này đương nhiên phải báo cảnh sát, giao cho pháp luật xử lí.

Lần này chính mình có thể kiếm được gần 70 vạn xem ra cũng không lỗ. Vì tiếp cận tên biến thái này, hắn phải đóng giả thanh thuần lấy lòng, cấm rượu cấm đồ nướng hơn nửa tháng.

"Tiền đã chuyển vào tài khoản..."

Thông báo điện thoại rất nhanh vang lên, Ngô Bất Lạc huýt sáo, nhìn tài khoản nhiều thêm mấy số không, khóa cửa lại, ung dung rời đi.

Đây chính là lí do hắn thích hợp tác với đội trưởng Lý, xuất thân phú nhị đại, tinh thần trọng nghĩa mười phần, đưa tiền đặc biệt sảng khoái. Một chút cũng không khư khư trì hoãn như những cảnh sát khác, chỉ mỗi viết báo cáo đưa tư liệu mà cũng kéo dài mười ngày nửa tháng.

"Kẻ tình nghi đã sa lưới, chúng ta đi." Lý đội trưởng cục cảnh sát nhanh chóng triệu tập đội ngũ, mang theo thủ hạ đến địa điểm Ngô Bất Lạc nói.

"Đội trưởng, là thần nhân lần trước anh bảo sao?" Đồng sự mới tới sùng bái nói, "Nghe nói đại trinh thám kia cũng phá không ít vụ án ở thành phố bên cạnh, quả thực là nhân vật truyền kì.

"Ừm." Lý đội trưởng lên tưởng, cũng không nhiều lời.

Ngô Bất Lạc rời khỏi tiểu khu cũ, thấy một hàng xe cảnh sát đi vào mới yên tâm.

"Nếu cậu có tiền rồi thì mau mua khỏa nhân sâm ba mươi vạn kia đi."

Gương mặt tươi cười của Ngô Bất Lạc lập tức cứng lại, "Quyên đi một nửa còn thừa ba mươi lăm vạn, cmn mua nhân sâm ba mươi vạn thì lão tử lấy gì để sống? Thẻ tín dụng còn nợ bốn vạn khối đó, dù sao anh nhất thời cũng không tốt ngay được, chúng ta mua nhân sâm mười vạn khối là đủ rồi!"

"...Vậy lần sau cậu bị biến thái quấn lấy cũng đừng tìm tôi."

"Chờ đã, cái này dễ thương lượng. Vậy chúng ta mua nhân sâm hai mươi vạn có được không? Anh không biết, rất nhiều thuốc đông y đều làm giả, tốt hay xấu anh căn bản không phân rõ...Được được được, tôi mua, tôi mua còn không được sao? Sẽ mua ba mươi vạn!

Chương này cho làm hài lòng bạn không?
Trước
❛ Website dành cho những tâm hồn bay bổng, đắm chìm vào những giấc mơ đẹp. ❜