Chương 10:Hai Thụ Gặp Nhau

Hai Thụ Gặp Nhau - Tỏ Tình

Gần đây Trang Tiểu Chi khá là buồn phiền, bởi vì cậu phát hiện tên người mẫu mới của công ty rất hay nhìn lén Diệp Lãng nhà cậu.

Tuy biết là Diệp Lãng đẹp trai như vậy thì có người nhìn lén cũng là chuyện thường ngày ở huyện thôi, nhưng bây giờ Diệp Lãng đã mang mác hoa có chủ rồi, ai muốn cho người khác ngắm đâu, lòng dạ cậu hẹp hòi như vậy đấy.

Hơn nữa cái cậu người mẫu này công nhận là đẹp thật, đẹp đến mức làm Trang Tiểu Chi không khỏi cảm thấy bị đe dọa.

Cậu người mẫu đó tên là Kỷ Quy, cười lên trông non nớt ngoan hiền, mỗi lần nhìn Diệp Lãng còn hay đỏ mặt. Trang Tiêu Chi hết nhịn nổi giận đùng đùng về nhà đắp hết ba miếng mặt nạ!

Diệp Lãng về nhà đã thấy Trang Tiểu Chi nằm bẹp trên sopha đắp mặt nạ. Anh đi tới ngồi xuống bên cạnh cậu, “Cho anh đắp một miếng với.”

“Ai cho.” Trang Tiểu Chi hừ nói. Không cho Diệp Lãng đắp mặt nạ, khiến anh xấu bớt đi thì mới không bị người ta ngắm trộm nữa, “Cái mặt nạ này em mua size nhỏ lắm, mặt anh to như vậy sao dùng được.”

“Trang Tiểu Chi.” Diệp Lãng lạnh mặt liếc nhìn cậu một cái, Trang Tiểu Chi hoảng rồi, lập tức xé ra một cái mặt nạ mới tận tình đắp lên mặt Diệp Lãng, còn không quên nịnh hót, “Em nói khùng điên thôi, mặt anh nhỏ như vậy có lớn tí nào đâu. Anh xem nè vừa vặn luôn á.”

Diệp Lãng hơi buồn cười, “Sao thế? Hôm nay có người bắt nạt em à?”

Từ trước đến giờ Trang Tiểu Chi hễ cứ gặp chuyện gì là viết hết lên mặt, vừa nhìn đã biết hôm nay cậu không vui rồi.

“Cái cậu Kỷ Quy mới vào công ty kia trông đẹp ghê anh ha.” Trang Tiểu Chi nói giọng chua lòm.

Diệp Lãng âm thầm cười ba giây trong lòng mới chậm rãi hùa theo nói, “Đúng rồi, trông đẹp thật.”

Anh anh anh anh anh, anh còn dám trả lời hả. Trang Tiểu Chi thở phì phì giựt chiếc mặt nạ trên mặt Diệp Lãng xuống rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Cậu vừa rửa mặt vừa quyết định hôm nay sẽ hầm một nồi canh giò heo, béo chết Diệp Lãng luôn.

“Canh hôm nay ăn ngon ghê.” Diệp Lãng một hơi ăn hết hai chén to, nhưng lại không hề có xu hướng béo lên, gương mặt này vẫn đẹp trai đến cả người cả thần đều phải ghen tị.

Đột nhiên Trang Tiểu Chi cảm thấy hơi ấm ức, “Cái cậu Kỷ Quy đó không đẹp chút nào, còn không đẹp bằng em.”

Diệp Lãng nhịn xuống xúc động muốn xoa đầu vuốt ve tóc cậu, chậm rãi nói, “Anh thấy người ta cũng khá đẹp đó chứ.”

Trang Tiểu Chi tức giận giơ tay nắm cổ áo của anh, “Không cho anh khen người khác.”

“Tại sao?” Diệp Lãng bình tĩnh giương mắt lên nhìn cậu, “Em cũng đâu phải bạn trai của anh.”

Lần này là Trang Tiểu Chi cảm thấy tủi thân thật sự, ở với nhau lâu như vậy mà nỡ nào lại bảo mình còn không phải bạn trai của anh ấy.

“Em có tỏ tình qua với anh bao giờ đâu.” Giọng của Diệp Lãng dịu dàng hẳn, Trang Tiểu Chi chưa kịp ngăn lại nước mắt đã rơi xuống một tiếng ‘tách’.

Diệp Lãng không nhịn nổi thở dài một hơi, vốn chỉ định trêu cậu một tí, tiện làm cậu bày tỏ tiếng lòng chính thức xác nhận mối quan hệ của cả hai. Kết quả thì thành ra như này đây, trêu người ta hơi quá rồi.

“Thôi, em không làm thì để anh tỏ tình trước vậy.” Diệp Lãng kéo tay Trang Tiểu Chi qua, tròng lên một chiếc nhẫn vẫn còn hơi lạnh, kích thước nhẫn là anh đo trộm, may là đeo vào vừa vặn, “Trang Tiểu Chi, anh thích em. Em có đồng ý làm bạn trai của anh không? Là kiểu quan hệ mà sẽ không rời xa nhau cả đời này ấy.”

“Em đồng ý.” Trang Tiểu Chi mếu máo chụp lấy tay của Diệp Lãng, vùi mặt vào lòng bàn tay của anh, lắp bắp nói.

“Em, em cũng thích anh.”

Diệp Lãng mỉm cười hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại của cậu, hai người ôm ấp trong chốc lát. Trang Tiểu Chi không ngừng giơ tay mình lên ngắm nghía, “Anh mua nhẫn hồi nào thế?”

“Anh mua mấy tháng trước.” Vốn là định chờ Trang Tiểu Chi tỏ tình với anh trước xong rồi mới đem ra tặng, kết quả là mãi vẫn không chờ được, hừ.

“Thích không?”

“Thích.” Tổng thể chiếc nhẫn trông rất đơn giản, nhưng toàn bộ phần thân đều được nạm kim cương, vừa lộng lẫy lại không quá mức khoe khoang. Trang Tiểu Chi thích vô cùng, cứ nhìn chiếc nhẫn cười ngây ngô.

“Đồ ngố.” Diệp Lãng buồn cười chọt chọt mặt của cậu.

“Em có ngố đâu.” Trang Tiểu Chi đáp trả qua loa, nhẫn của cậu, người cũng của cậu, hì hì hì.

“Vậy em đẹp hay là Kỷ Quy đẹp?”

“Em đẹp.” Diệp Lãng buồn cười, cảm thấy mình như đang dỗ con nít vậy, “Em đẹp nhất thế giới luôn.”

Trang Tiểu Chỉ mãn nguyện hôn lên má anh một cái, “Anh cũng đẹp, anh đẹp nhì thế giới.”

……

Sáng hôm sau, Trang Tiểu Chi đeo chiếc nhẫn sáng long lanh tay trong tay với Diệp Lãng bước vào công ty. Mấy nhân viên cũ chả hề tỏ ra kinh ngạc chút nào, ngược lại còn kiểu ‘Đấy, đã bảo mà’. Còn nhân viên mới thì thấy tò mò nền cứ đưa mắt nhìn chăm chăm.

“Giám đốc Diệp, chị Vương nhờ em tới…” Cửa phòng làm việc của Diệp Lãng không có đóng, Kỷ Quy gõ gõ rồi đẩy cửa bước vào. Liếc mắt đã thấy hình cảnh Trang Tiểu Chi ngồi trên đùi Diệp Lãng, cả hai người đang hôn nhau. Kỷ Quy ngay lập tức đỏ bừng mặt đứng đơ tại chỗ không biết làm gì.

Trang Tiểu Chi quay đầu liếc cậu một cái, không hề có ý định ngừng lại mà quay lại hôn ‘chụt’ một cái thật vang lên môi Diệp Lãng.

Cuối cùng thì Kỷ Quy cũng đã hồi phục tinh thần, trên mặt vẫn còn ửng hồng xoay người chạy như bay ra ngoài. Không nhìn ra là đang xấu hổ hay là tức giận nữa.

Trang Tiểu Chi, hì hì.

“Giờ thì xuống được rồi chứ?” Diệp Lãng buồn cười véo mông của Trang Tiểu Chi, cậu ngồi trên đây đã nửa ngày trời rồi, chân anh cũng tê rần cả ra. “Để em mát xa cho.” Trang Tiểu Chi vui vẻ tận tình bóp chân cho Diệp Lãng. Mà cửa văn phòng của Diệp Lãng không biết đã lặng lẽ đóng lại từ bao giờ.

Chương này cho làm hài lòng bạn không?
❛ Website dành cho những tâm hồn bay bổng, đắm chìm vào những giấc mơ đẹp. ❜